Một Lần Bốc Đồng, Cả Đời Hạnh PhúcChương 7
“Hình bộ có trả lại trong sạch cho chàng không?”
Tạ Hạc Vũ nâng mặt ta lên, lau đi nước mắt: “Yên tâm, ta sẽ không sao đâu, phu nhân quên ta có kim bài miễn t.ử do tiên đế ban tặng rồi sao?”
12
Tạ Hạc Vũ nói không có chuyện gì. Nhưng sau ngày đó, cấm quân đã đóng tại Tạ phủ. Ngoại trừ người hầu ra ngoài mua sắm, ngay cả một con ruồi cũng không bay vào được. Trong phủ chìm trong sự tĩnh lặng chế-t ch.óc.
Mỗi ngày ta đều châm cứu cho chân Tạ Hạc Vũ. Hiện giờ chân hắn đã có cảm giác. Chỉ là cấm quân canh gác cổng phủ vẫn chưa rút đi, những ngày này sống trong lo lắng bất an.
Tạ Hạc Vũ thấy ta cau mày không vui, liền đề nghị đi dạo trong sân.
Đang là giữa hè, hoa sen trong ao đang nở rộ. Ta đẩy xe lăn của hắn đến bên ao ngắm hoa. Đóa hoa gần bờ ao nhất nở rực rỡ nhất. Ta cúi người, đang định hái, bỗng nhiên một mũi tên thẳng đứng bay về phía n.g.ự.c ta.
“Phu nhân cẩn thận.”
Mũi tên cách ta không đến nửa tấc, một lực đạo từ phía sau nắm lấy cánh tay ta, kéo mạnh về phía sau.
Ta ngã vào lòng Tạ Hạc Vũ, nhìn mũi tên cắm vào cột đình nghỉ mát phía sau, trong lòng lạnh toát.
Khi hoàn hồn mới để ý thấy Tạ Hạc Vũ đứng thẳng, giữ c.h.ặ.t ta trong vòng tay.
“Chàng, chân chàng…”
Hắn chưa kịp giải thích, cổng sân đã bị người ta đá văng. Một nhóm người áo đen xông vào, bọn họ quần nhau với cấm quân.
“Vũ Miên, tìm chỗ nào đó mà trốn đi.”
Hắn bước nhanh đến trước xe lăn, bấm công tắc trên tay vịn, rút ra một thanh kiếm dài từ tay vịn, xông vào đám người đang ché-m giế-t.
Ta định trốn sau đình nghỉ mát, một người áo đen nhảy xuống, chặn đường ta đi. Hắn ta vung kiếm lên, dừng giữa không trung. Kiếm của Tạ Hạc Vũ nhanh hơn hắn ta, cắ-t đứt cổ họng hắn.
Một dòng má-u tươi phun ra, b.ắ.n vào mặt bọn ta. Tạ Hạc Vũ quay đầu nhìn ta, đôi mắt tĩnh lặng như sao, lại ẩn chứa sự sắc bén khiến người ta rợn người.
“Một người sống cũng không giữ lại.” Hắn lạnh lùng ra lệnh cho đám cấm quân.
Trong chốc lát, Tạ Hạc Vũ bước từng bước trên con đường đẫm má-u, tiến đến trước mặt ta.
Dù ánh mắt hắn dịu dàng, ta vẫn sợ hãi lùi lại từng bước.
“Chàng…”
Tạ Hạc Vũ cao hơn ta một cái đầu, hơi thở lạnh lẽo áp sát, ta đã không còn đường lui, phía sau là ao.
Ta nheo mắt, giọng mang theo chút tức giận: “Tạ Hạc Vũ, chàng lừa ta.”
13
Tạ Hạc Vũ thu hồi thanh kiếm vẫn còn nhỏ má-u, cúi người bế ngang ta lên. Hắn nhanh nhẹn bế ta về phòng ngủ, đặt ta lên giường.
Ta tức giận quay lưng lại với hắn.
Cánh tay hắn từ phía sau quấn lấy ta, “Phu nhân, ta sai rồi, để ta bồi tội với nàng.”
Ta giãy giụa vài cái, hắn lại càng ôm c.h.ặ.t hơn.
Chuyện hắn lừa ta đâu chỉ có một việc. Chân hắn đã lành từ lâu. Vụ án của hắn chắc cũng là giả. Nếu không thì sao những cấm quân kia lại nghe lệnh hắn.
Tiếng đ.á.n.h nhau trong sân dần dần ngừng lại, ngoài cửa có người đến báo: “Tướng quân, tặc nhân đã bị bắt hết, thuộc hạ lập tức về cung bẩm báo với Hoàng thượng.”
“Được.”
Một trận tiếng kéo xác. Gió đêm thổi qua khe cửa sổ, mang theo mùi tanh của má-u. Thân ta run lên, lập tức bị Tạ Hạc Vũ đẩy nằm xuống giường. Cánh tay hắn chống hai bên ta, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào ta.
“Xin lỗi, Vũ Miên, đều là lỗi của ta.”
Trong phút chốc, ta càng thêm ấm ức, ngẩng đầu c.ắ.n vào yết hầu hắn.
Hắn khẽ rên một tiếng, bị ta trừng mắt lại không dám lên tiếng.
“Rốt cuộc chàng đã lừa ta bao nhiêu chuyện? Quan hệ của chàng với Hoàng thượng, cũng là diễn sao?
Tạ Hạc Vũ, có phải chàng thấy ta dễ lừa không, rõ ràng chân chàng đã lành từ lâu, còn bắt ta mỗi ngày châm cứu cho chàng. Chàng có biết vì chữa chân cho chàng, ta ăn không ngon ngủ không yên, mỗi ngày nằm bên cạnh chàng, ôm ấp hôn hít, đến cuối cùng còn phải nhịn.
“Chàng khiến ta cảm thấy mình như trò cười.”
Ta vừa khóc vừa ném gối vào hắn.
Hắn không tránh, rất vô tội nhìn ta nói: “Chân ta thật sự bị thương, trên chiến trường ngã ngựa, lại bị vó ngựa dẫm đạp, gân cốt hai chân đứt hết, là Hoàng thượng tìm thần y khắp nơi cho ta, mấy ngày trước khi nàng gả vào mới khỏi. Vụ gạo đen, Hoàng thượng và Chu đại nhân ở Hình bộ sớm đã phát hiện là do cha của Hoàng hậu, Thủ phụ đương triều gây ra. Việc này liên quan đến một nửa quan viên trọng yếu trong triều, Hoàng thượng không dám khinh suất. Còn ta là người phụ trách áp tải lô lương thực cứu trợ này, Thủ phụ có ý đổ tội vụ án này cho ta.”
Ta đảo mắt: “Vậy nên chàng giả vờ xa cách với Hoàng thượng, là để dẫn rắn ra khỏi hang? Việc chàng nói phải hoàn thành, chính là việc này?”
Tạ Hạc Vũ gật đầu: “Đúng vậy, Thủ phụ đại nhân đã cài tai mắt trong phủ ta, ta không thể không diễn tiếp.”
Ta hít một hơi, khó trách chuyện khuê phòng của bọn ta cũng bị truyền ra ngoài.
Tạ Hạc Vũ tiếp tục nói: “Mấy ngày trước Thủ phụ đã sinh nghi, rõ ràng mọi chứng cứ đều chỉ về phía ta, tại sao Hoàng thượng không trị tội. Vì vậy ta và Hoàng thượng mới diễn vở kịch này, ông ta càng gấp gáp muốn thành công, càng dễ lộ sơ hở.”
“Vậy lô lương thực cứu trợ thật đã đi đâu?”
Tay ta chống lên n.g.ự.c hắn, lén lút cởi áo hắn ra, lén nhìn cơ n.g.ự.c ẩn hiện bên trong, không kìm được nuốt nước bọt.