Sau Ngày Bị Từ Hôn Ba Năm, Ta Vừa Xem Mắt Đã Bị Vị Hôn Phu Cũ Mất Trí Kéo Tay Giữ LạiChương 9
Khi Hoắc Trường Đông tới gặp ta, bốn hộ viện lập tức đề cao cảnh giác, nhưng ta lại bảo bọn họ không cần căng thẳng, bởi vì ta nhận ra ánh mắt Hoắc Trường Đông nhìn ta lúc này hoàn toàn khác với dáng vẻ phát điên trước kia.
Hắn mặc trường bào gấm đỏ rực hoàn toàn mới, tóc buộc cao, khóe mắt cong lên vì cười, chỉ là đáy mắt lại ngấn lệ.
Hoắc Trường Đông từng bước đi về phía ta.
Đến khi đứng sát trước mặt ta, hắn hơi cúi đầu, mỉm cười nói: “Phù Giao, đừng tha thứ cho ta, vĩnh viễn cũng đừng tha thứ cho ta.”
“Hôm nay ta tới là để tiễn tiểu cô nương của ta lên kiệu hoa.”
Trong khoảnh khắc ấy, ta lập tức hiểu ra, hắn đã nhớ lại tất cả rồi.
Ta lắc đầu.
“Ta sớm đã không trách ngươi nữa.”
Nhưng ngay giây tiếp theo, đuôi mắt Hoắc Trường Đông đỏ rực, nước mắt hắn rơi xuống.
Rõ ràng hắn đang cười nhưng cũng đang khóc.
Huynh trưởng bước đi tới, định cõng ta lên kiệu hoa, lại bị Hoắc Trường Đông giành trước.
Mọi người đều kinh ngạc, nhưng Hoắc Trường Đông nhất quyết muốn làm như vậy.
Ta nằm trên lưng hắn, bất giác nhớ lại trước kia hắn cũng thường cõng ta như thế.
Tấm lưng hắn rộng lớn, vững vàng, bước chân ổn định.
Cho đến khi đưa ta vào kiệu hoa, qua lớp khăn voan đỏ thêu kim tuyến, ta nhìn thấy Hoắc Trường Đông đưa tay lau mặt.
Hắn dùng giọng nói chỉ hai chúng ta nghe được mà khẽ nói:
“Nàng nhất định phải bình an hạnh phúc.”
Hoắc Trường Đông đích thân buông rèm kiệu xuống, ngăn cách tầm mắt của hai người chúng ta.
Trong một khoảnh khắc nào đó, cuối cùng ta cũng hiểu được cảm giác của Hoắc Trường Đông ba năm trước.
Hóa ra đời người thật sự có thể động lòng với hơn một người.
Thế sự luôn thay đổi.
Con người cũng vậy.
Giống như lúc này đây, ta đối với Hoắc Trường Đông đã không còn bất kỳ lưu luyến nào nữa.
Ngược lại, chỉ cần nghĩ đến Tạ Uyên, tim ta lại vô thức đập nhanh.
Sau khi hoàn thành nghi lễ, một bàn tay lớn dắt ta vào động phòng.
Tạ Uyên vén khăn voan lên, hắn ngẩn người trong thoáng chốc rồi lại đỏ mặt.
Ta bật cười trấn an hắn.
“Phu quân, cứ ra ngoài tiếp khách trước đi, ta ở đây chờ chàng.”
Lúc rời đi, Tạ Uyên còn quay đầu nhìn thêm mấy lần, suýt nữa bị vấp ngã nơi hành lang.
Tạ Uyên cuối cùng cũng cưới được nữ t.ử đặt nơi đầu tim.
Hắn hoàn toàn không có tâm trạng tiếp đãi khách khứa, trong đầu chỉ toàn là dáng vẻ của thê t.ử mặc hỉ phục đỏ rực.
Trước kia Tạ Uyên chưa từng nghĩ tới chuyện cưới vợ sinh con.
Hắn luôn cảm thấy mình là kẻ tan nát mục ruỗng từ trong xương cốt, giống như ác quỷ bò ra từ địa phủ.
Cho đến ba năm trước, hắn ra ngoài thành tiễu phỉ bị trọng thương.
Mà trong đám bách tính hắn cứu được hôm ấy, vừa hay có một vị quý nữ thế gia, nàng tên An Phù Giao.
Tạ Uyên từ lâu đã nghe qua tên nàng, biết nàng là quý nữ vừa có mỹ mạo vừa có tài tình, cũng biết An Phù Giao và Hoắc Trường Đông đính hôn từ nhỏ, lưỡng tình tương duyệt, về sau lại bị từ hôn.
Nàng giống như vầng minh nguyệt trên cao, là đóa kiều hoa mà người phàm không thể với tới.
Nhưng vậy thì sao?
Hắn vốn đâu có thích nữ nhân, cho nên ban đầu Tạ Uyên cũng không quá để tâm tới An Phù Giao.
Thế nhưng lúc hắn gần như hôn mê bất tỉnh, An Phù Giao đã tự tay cắt áo hắn, khâu lại vết thương do đao kiếm gây ra.
Tạ Uyên nheo mắt.
Gương mặt An Phù Giao cứ lắc lư trước mắt hắn.
Đẹp thật.
Tạ Uyên âm thầm nghĩ, hay là vì hiện giờ hắn quyền cao chức trọng rồi nên cũng bắt đầu để ý mỹ sắc?
Mỹ nhân ghé sát lại gần, hết lần này tới lần khác lau mồ hôi trên mặt hắn, còn dịu giọng hỏi:
“Tạ đại nhân, ngài đau lắm sao?”
“Nếu ta làm ngài đau, ngài phải nói cho ta biết.”
“Đau sao?”
“Đau chứ.”
Tạ Uyên mơ mơ hồ hồ.
Trong đầu hắn bỗng hiện lên đủ mọi chuyện suốt những năm qua.
Hai mươi mấy năm chìm nổi giữa nhân thế, chưa từng có ai hỏi hắn có đau hay không.
Nhưng hắn cũng là con người sống sờ sờ, vì sao lại không biết đau chứ?
Khoảnh khắc ấy, nội tâm khô cằn nghèo nàn của Tạ Uyên dường như bất ngờ rơi xuống một hạt giống, rồi đột nhiên bén rễ nảy mầm.
Hắn không dám biểu hiện quá mức nhiệt tình, cũng chưa từng có ai dạy hắn phải làm sao để lấy lòng nữ t.ử.
Từ đó về sau, hắn vẫn luôn âm thầm phái người bảo vệ An Phù Giao, nắm rõ mọi động tĩnh của nàng.
Lâu dần, An Phù Giao trở thành một trong những người hắn quen thuộc nhất trong đời.
Hắn biết toàn bộ sở thích của nàng, biết chí nguyện của nàng, biết tấm lòng y giả của nàng.
Tạ Uyên phát hiện, hắn chưa từng hiểu rõ một nữ t.ử nào như vậy, thậm chí dần dần còn sinh ra khát vọng muốn chiếm hữu.
Sau khi An Phù Giao hồi kinh, An phủ bắt đầu sắp xếp xem mắt cho nàng.
Mối tình cũ của nàng cũng quay đầu tìm lại.
Tạ Uyên bắt đầu thấy sốt ruột.
Cuối cùng hắn cũng hiểu rõ lòng mình.
Đối với An Phù Giao, hắn vừa thấy đã động lòng vì sắc đẹp, cũng là ngày tháng tích tụ thành tình, càng là điều mà trái tim hắn chân chính hướng về.
Suốt hơn ba năm, hơn một nghìn ngày đêm, hắn vẫn luôn dõi theo nàng.
Tạ Uyên từ tiệc rượu trở về, nhìn thấy An Phù Giao đã thay váy ngủ màu hồng thẫm, tóc dài tới eo, dung nhan như hoa phù dung, hô hấp hắn lập tức khựng lại.
“Phu quân, sao chàng về nhanh vậy?”
Một tiếng “phu quân” ấy khiến tâm thần Tạ Uyên chấn động.
Đêm nay hắn rõ ràng chưa uống rượu, nhưng lúc này lại cảm thấy đầu óc choáng váng.
Tạ Uyên đi vào tịnh phòng tắm rửa.
Lúc đi ra, vạt áo hắn hơi mở, để lộ mảng cơ bắp săn chắc bên dưới.
Trước ngày hôm nay, hắn đã âm thầm đọc không ít sách, bụng đầy tâm cơ kia cuối cùng cũng có đất dụng võ.
Quả nhiên, tiểu nương t.ử đỏ mặt rồi.
Tạ Uyên chậm rãi tiến về phía An Phù Giao.
Rõ ràng nàng đứng trước mặt hắn nhỏ nhắn mềm yếu như vậy, nhưng hắn vẫn thấy sợ nàng.
Ánh mắt An Phù Giao né tránh.