Đơn Hàng Đòi MạngChương 2
Đối phương gửi tới một bức ảnh.
Là ảnh chụp cận cảnh cửa nhà bạn gái.
Tấm t.h.ả.m chùi chân hình hoạt hình rất sạch sẽ, hoàn toàn không có bùn đất hay dấu chân nào cả, quan trọng hơn là ổ khóa hoàn toàn không có dấu vết bị cạy phá.
Tôi gọi thoại qua, chất vấn trực tiếp ba câu liền.
“Các anh đã vào trong xem chưa? Xác nhận an toàn chưa? Đã gặp bạn gái tôi chưa?”
Giọng điệu của Tiểu Trương tỏ ra rất khách sáo.
“Gặp rồi, chúng tôi đã xin phép cô Lâm cho vào kiểm tra. Cô Lâm cũng nói vẫn luôn làm PPT, không hề nghe thấy tiếng cạy cửa nào ngoài cửa cả. Ban nãy là điện thoại bất cẩn bị rơi nứt màn hình, mãi mới khởi động lại thành công khiến anh hiểu lầm thôi. Cô ấy còn bảo đồ b.ún ốc anh đặt đã nhận được, rất ngon.”
“Chúng tôi còn trích xuất camera tầng 15, không có người lạ khả nghi nào xuất hiện cả.”
Dòng xe cộ cuối cùng cũng bắt đầu nhúc nhích.
Sợi dây thần kinh căng như dây đàn trong đại não của tôi nhờ lời của ban quản lý mà thả lỏng hơn chút.
Tôi chuyển sự chú ý trở lại bàn đạp ga.
Nhưng không hiểu sao, tôi vẫn thấy có chỗ kỳ lạ, thế nhưng ban quản lý không có lý do gì để lừa tôi, bạn gái cũng nói là hiểu lầm.
Vậy người nói dối chỉ có thể là shipper kia.
Bức ảnh đó là thế nào, tại sao cậu ta lại lừa tôi.
Nghĩ đến số tiền tip vừa chuyển đi, tôi chợt hiểu ra.
Mẹ kiếp!
Trước kia tôi lướt video ngắn thấy mấy người đăng trải nghiệm bị lừa tiền thì cứ thắc mắc sao mấy trò l.ừ.a đ.ả.o kém cỏi thế mà cũng có người tin.
Tôi nhớ bình luận có lượt thích cao nhất nói rằng: Sở dĩ bạn cảm thấy mình thông minh, không bị người ta lừa, là vì chưa gặp phải màn l.ừ.a đ.ả.o được thiết kế đo ni đóng giày cho riêng bạn mà thôi.
Con người ta đứng trước những chuyện mình quan tâm nhất, mọi thứ sẽ bị cảm xúc chi phối hoàn toàn.
Quả nhiên…
Hai nghìn tệ đấy, đó là tiền sinh hoạt phí một tháng của tôi, tôi hận đến mức nghiến cả răng.
Đồ ch.ó c.h.ế.t, dám đùa giỡn ông đây!
Dù sao nền tảng cũng có thông tin của hắn, sau này tôi sẽ tính sổ với hắn sau!
Nhưng tiền là chuyện nhỏ, không nhìn thấy bạn gái, tôi vẫn không thể an tâm nổi.
Suy nghĩ một lúc, tôi vẫn gửi tin nhắn thoại.
“Nam Nam, anh đang trên đường chạy qua đây, anh thực sự không yên tâm về em, gặp em một cái rồi anh đi ngay.”
Nhưng không ngờ lần này bạn gái lại trả lời rất nhanh, còn chủ động gọi video call tới.
Bối cảnh đối diện ống kính rất tối, chỉ bật một chiếc đèn ngủ đầu giường.
Giọng bạn gái vẫn dịu dàng như mọi khi, chỉ là mang theo cơn buồn ngủ mệt mỏi.
“Thực sự không sao mà, chỉ là điện thoại bị hỏng thôi. Cả tối chốc thì ban quản lý gõ cửa, chốc lại gọi điện, em ngủ cũng không yên giấc. Mưa to thế này, anh mau quay về đi.”
Bạn gái tôi gửi tới một bức ảnh, trong ảnh là tấm lưng của một người mặc đồng phục quản lý đang ngồi xổm xuống đất kiểm tra.
Chắc chính là Tiểu Trương vừa kết bạn WeChat với tôi.
Nhìn gương mặt ngáy ngủ mơ màng của bạn gái, trái tim tôi cuối cùng cũng rơi về chỗ cũ.
Cả người cũng thả lỏng xuống. Nghĩ lại thấy thật có lỗi với bạn gái:
“Nam Nam, đợi gom đủ tiền đặt cọc, chúng ta kết hôn, sẽ không bao giờ phải tách nhau ra nữa. Em ở một mình, anh thực sự không yên tâm, anh còn…”
Bạn gái không nói gì nữa, có lẽ là thực sự buồn ngủ rồi, tôi còn chưa nói dứt lời thì cô ấy đã trực tiếp cúp máy video.
Dù có hơi hụt hẫng một chút, nhưng chỉ cần xác nhận cô ấy an toàn là tôi yên tâm rồi.
Tôi vừa lái xe vừa gọi điện hủy báo cảnh sát, giải thích rằng đã xác nhận là hiểu lầm.
Tôi đang chuẩn bị tìm cơ hội quay đầu xe trở về.
Nhưng lúc này, ứng dụng giao hàng lại nhận được thông báo.
Là ảnh chụp phần b.ún ốc và trà sữa tôi đặt, được để ngay ở tủ giày trước cửa.
Shipper trực tiếp gửi tin nhắn thoại, giọng nén lại không giấu nổi tiếng khóc nức nở.
“Người anh em, sao hai người mãi vẫn chưa có ai tới thế?”
“Bún ốc với trà sữa này tôi đặt ở cửa rồi nhé, tôi đi đây, hai nghìn tệ tôi trả lại cho anh rồi đấy, trong nhà toàn tiếng băm thịt, tôi sợ có mạng kiếm tiền mà không có mạng tiêu.”
4
Hay lắm hay lắm, lại còn chưa hết đúng không?
Rõ ràng ban quản lý đã lên tuần tra rồi mà cậu ta còn định lừa tôi!
Tôi vừa định nổi trận lôi đình, nhưng nghĩ lại, cậu ta biết địa chỉ của bạn gái, hơn nữa nghe giọng điệu, có khả năng người vẫn đang ở hành lang.
Tiền bạc là chuyện nhỏ, cậu ta là một thằng đàn ông to xác mà cứ lẩn thẩn ở hành lang nhà bạn gái tôi mới đúng là mối họa tiềm ẩn thật sự!
Tôi nén cơn bực bội, giọng điệu thả lỏng.
“Được chứ người anh em, vậy phiền cậu trả lại tiền cho tôi trước đã nhé, tôi sắp tới rồi.”
Nhưng khi tôi nhìn thấy hai nghìn tệ thực sự đã được cậu ta bấm hoàn tiền, tôi có chút ngẩn người.
Bởi vì ban đầu tôi tưởng cậu ta chỉ vì muốn lừa tiền, chắc chắn sẽ tiếp tục vòi vĩnh tôi, nhưng tiền thực sự được hoàn lại sòng phẳng thế!
Không vì tiền, vậy tại sao cậu ta còn tiếp tục lừa tôi.
Chẳng lẽ chê ít à?
Cơn mưa ngoài cửa sổ vẫn đổ xuống như trút nước.
Tin tốt là lúc này t.a.i n.ạ.n trên cao tốc cơ bản đã được giải quyết, các xe tông đuôi lần lượt được giải tán, tình trạng giao thông bắt đầu khá hơn.
Tôi bắt đầu từ làn đường rẽ trái, chớp lấy cơ hội, cưỡng ép chen sang làn đi thẳng.
Chiếc Land Rover phía sau nổi điên điên cuồng nháy đèn pha với tôi, trong lòng tôi thấy áy náy, nhưng thực sự cũng không lo nổi nữa rồi.
Tôi đã quyết định dù bạn gái có trách mắng thì hôm nay tôi cũng phải chạy qua một chuyến.
Ứng dụng lại nhận được thông báo tin nhắn.
Shipper gửi cho tôi không phải là ảnh b.ún ốc, mà là một đoạn video năm giây.
Trong video, shipper rón rén treo b.ún ốc và trà sữa lên tay nắm cửa nhà bạn gái, có thể nghe rõ mồn một âm thanh phát ra từ bên trong cửa.
“Cộp, cộp, cộp…”