Sau Ngày Bị Từ Hôn Ba Năm, Ta Vừa Xem Mắt Đã Bị Vị Hôn Phu Cũ Mất Trí Kéo Tay Giữ LạiChương 8
Sắc mặt hắn hơi tái nhợt, cười gượng với ta, môi khô nứt ra vài đường.
“Phù Giao, vùng ngoại ô bỗng tràn vào rất nhiều dân chạy nạn, e rằng sẽ mang theo ôn dịch.”
“Triều đình vô cùng coi trọng việc này.”
“Vì ân sư của nàng là người duy nhất trên đời từng điều chế ra t.h.u.ố.c giải ôn dịch.”
“Nay ông ấy đã không còn, chỉ còn có thể dựa vào nàng đi cứu chữa bách tính.”
Hoắc Trường Đông nói rõ ý định đến đây.
“Ta đặc biệt tới để bảo vệ nàng cùng đi.”
Ta không từ chối.
Bởi trước khi Hoắc Trường Đông xuất hiện, ta đã nhận được thánh chỉ.
Tạ Uyên cũng cưỡi ngựa chạy tới, ánh mắt hắn nóng rực, vừa xuống ngựa đã sải bước đi tới.
“An cô nương, ta cũng phụng chỉ đến ngoại ô, vừa hay có thể cùng đường.”
Huynh trưởng tiễn ta ra cửa.
Hắn nhìn Tạ Uyên, lại nhìn Hoắc Trường Đông, rồi ghé sát tai ta, nhỏ giọng nói:
“Tiểu muội, chuyến đi này e rằng sẽ không yên ổn, muội phải lấy đại cục làm trọng.”
“A huynh vẫn luôn nhớ rõ chí nguyện của muội, muội muội của ta tuyệt đối sẽ không vì chuyện nhi nữ tình trường mà lỡ việc.”
Nói xong, huynh trưởng lại bổ sung:
“Nếu hai người này đ.á.n.h nhau, muội cứ tránh xa một chút, đừng để bản thân bị thương.”
Tình hình cấp bách, trong cung còn phái thêm vài vị thái y đức cao vọng trọng.
Đoàn người lập tức xuất phát.
Ta ngồi xe ngựa, Tạ Uyên và Hoắc Trường Đông cưỡi ngựa đi hai bên, suốt đường đi cũng coi như yên ổn.
Vừa tới ngoài ô, Tạ Uyên đã đứng chờ bên ngoài xe ngựa.
Hắn đưa tay đỡ ta xuống xe rất tự nhiên, sau đó còn lấy ra một chiếc khăn đã hun qua d.ư.ợ.c thảo, che kín miệng và mũi cho ta.
Tạ Uyên nói:
“Tạm thời chưa thể xác định có ôn dịch hay không, nhưng vẫn nên đề phòng.”
Hoắc Trường Đông vừa đưa khăn tới, thấy cảnh ấy liền lặng lẽ rút tay về.
Hắn mím môi, giống hệt một thiếu niên bị tổn thương.
Đám dân chạy nạn ước chừng có đến hai, ba trăm người.
Ta cùng vài vị thái y mất trọn hai ngày mới khám hết được.
May mắn là chưa phát hiện dấu hiệu ôn dịch.
Nhưng để phòng ngừa vạn nhất, chúng ta vẫn sắc vài nồi t.h.u.ố.c phòng bệnh cho dân chạy nạn uống.
Mọi chuyện thoạt nhìn như đã được giải quyết ổn thỏa.
Ai ngờ trong đám dân chạy nạn lại trà trộn lưu khấu.
Tạ Uyên và Hoắc Trường Đông đều là người tinh mắt, rất nhanh đã nhận ra điểm bất thường.
Khi có người rút trường đao giấu sẵn ra bổ thẳng về phía ta, phản ứng đầu tiên của Hoắc Trường Đông là lao tới bảo vệ ta.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Tạ Uyên đã nhanh tay giải quyết tên lưu khấu kia, nhưng cánh tay Hoắc Trường Đông vẫn bị rạch một đường.
Tạ Uyên lập tức hạ lệnh:
“Người đâu, điều tra kỹ càng, tuyệt đối không được để bất kỳ tên lưu khấu nào trà trộn vào thành.”
“Chuyện dân chạy nạn vốn đã rất kỳ quái, hiện giờ xem ra quả nhiên có kẻ giở trò.”
Tạ Uyên sai tâm phúc đi tra xét, còn hắn thì đích thân băng bó vết thương cho Hoắc Trường Đông.
Hoắc Trường Đông lạnh lùng nhìn hắn.
“Tạ đại nhân đâu phải lang trung.”
Tạ Uyên lập tức đáp trả:
“Vết thương nhỏ như vậy, không cần làm phiền An cô nương và các vị thái y.”
“Bọn họ đã đủ mệt rồi, còn mong Hoắc thiếu tướng quân yên ổn một chút.”
Hoắc Trường Đông mím môi không nói.
Sắp xếp ổn thỏa cho đám lưu dân xong, mọi người lập tức hồi kinh.
Tạ Uyên trực tiếp nhấc bổng Hoắc Trường Đông lên, ném hắn lên lưng ngựa.
Hoắc Trường Đông giận dữ quát:
“Tạ Uyên, ngươi làm gì vậy?”
Tạ Uyên nghiêm túc như thật:
“An cô nương cả đêm chưa ngủ, cần tĩnh dưỡng.”
“Đừng tưởng bị thương một chút là có thể ngồi chung xe ngựa với nàng.”
Ta ngồi trong xe ngựa, lẳng lặng nhìn cảnh ấy.
Khóe môi bất giác cong lên.
Trở lại An phủ, Hoắc Trường Đông tới cáo biệt với ta.
Trong mắt hắn dường như chứa quá nhiều cảm xúc, cuối cùng hắn chỉ khẽ cười.
Còn Tạ Uyên thì mặt dày ở lại An phủ dùng bữa tối, hiện giờ hắn càng lúc càng không xem mình là người ngoài nữa.
Huynh trưởng chỉ khách sáo một câu:
“Trời cũng không còn sớm, Tạ đại nhân có muốn ở lại dùng bữa tối không?”
Tạ Uyên lập tức đáp:
“Được, đa tạ đại ca.”
Một tiếng “đại ca” ấy khiến khóe môi huynh trưởng chậm rãi nhếch lên.
Trên bàn ăn, Tạ Uyên nhắc tới chuyện dân chạy nạn lần này với phụ thân và huynh trưởng.
“Chuyện này có điều kỳ quái, ta đã sai người âm thầm điều tra, nhạc phụ và đại ca không cần lo lắng, ta tuyệt đối sẽ không để kinh thành xảy ra bất cứ biến cố nào.”
Phụ thân và huynh trưởng cũng không biết đã bị hắn rót cho bùa mê t.h.u.ố.c lú gì, liên tục khen ngợi hắn không ngớt.
Trước khi rời An phủ, Tạ Uyên còn tới khuê viện từ biệt ta.
Mấy ngày nay ta và hắn ở chung vô cùng hòa hợp, không hề có điều gì bất ổn, nhưng lúc này ở riêng với nhau lại có cảm giác khó xử khó nói thành lời.
Tạ Uyên luôn dùng đôi mắt sâu thẳm ấy nhìn ta, bị hắn nhìn đến mức ánh mắt ta liên tục né tránh.
“Tạ đại nhân, ngài còn có chuyện gì khác sao?”
Giọng hắn trầm thấp, từ tính.
Ánh trăng phủ lên người hắn, khiến lệ khí quanh thân nhạt đi rất nhiều.
Lúc này nhìn lại, hắn vậy mà cũng mang vài phần phong thái nhã nhặn của một công t.ử đọc sách.
“Đại hôn sắp tới, tiếp theo đây, nàng và ta không tiện gặp mặt.”
“Nếu nàng có bất kỳ yêu cầu nào, cứ sai người truyền lời cho ta.”
“Ta đã chuẩn bị cho nàng bốn hộ viện, đều là cao thủ hàng đầu, ngày thường cứ mang theo bên người, như vậy nàng có thể yên tâm ra ngoài hành y cứu người.”
Ta thoáng sửng sốt.
Hắn nghĩ quả thật rất chu toàn.
Ta nghĩ, người kính ta một thước, ta kính lại một trượng, vì vậy thuận tay tháo ngọc bội trên người xuống đưa cho Tạ Uyên.
“Cái này cho ngài.”
Tạ Uyên nhận lấy ngọc bội.
Đầu ngón tay hắn vô tình chạm vào tay ta, gương mặt hắn lập tức đỏ bừng, cả người giống hệt quả hồng chín.
“Vậy ta đi trước, đợi đến ngày đại hôn chúng ta lại gặp.”
Tạ Uyên xoay người rời đi.
Ta nhìn thấy hắn cẩn thận nhét ngọc bội vào n.g.ự.c áo.
“Tạ đại nhân này hình như có chút ngốc thì phải.”
Chớp mắt đã tới ngày đại hôn.