Thế Tử Vì Một Nha Hoàn Mà Đem Ta Tặng Cho Người Khác
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-08-26 09:18:36 | Lượt xem: 1

Thái hậu cười cười, không để ý hai nam nhân đang đấu khẩu kia, chỉ vẫy tay gọi ta ngồi gần thêm chút rồi hỏi chuyện phụ thân ta.

“Phụ thân con là Thẩm thái y phải không? ”

“Năm đó ở Thái y viện, ông ấy nổi danh là người chính trực.”

Phụ thân ta sao có thể là thái y được?

“Thái hậu, phụ thân dân nữ chỉ là đại phu trong trấn nhỏ, không phải thái y gì cả.”

Bà khẽ thở dài.

“Phụ thân con, Thẩm Liêu, năm đó là vị thái y trẻ tuổi nhất, cũng giỏi nhất Thái y viện.”

“Khi tiên hoàng còn tại vị, trong hậu cung có một phi tần giả m.a.n.g t.h.a.i che mắt thiên hạ.”

” Đến ngày lâm bồn, không biết từ đâu bế tới một đứa trẻ muốn giả làm hoàng t.ử, chính phụ thân con đứng ra vạch trần.”

“Sau đó, tất cả thái y dính líu tới việc này đều bị đuổi khỏi cung. Phụ thân con cũng nằm trong số đó.”

Ta ngẩn người.

Phụ thân thật sự là thái y.

Trong ký ức của ta, ông mãi mãi chỉ là vị đại phu trời chưa sáng đã dậy phơi t.h.u.ố.c. 

Nửa đêm có người gõ cửa cũng khoác áo đi khám bệnh.

Con nhà Vương Thẩm bên cạnh bị sốt, ông thức suốt một đêm mà không lấy một đồng.

Lão nhân cô độc ở đầu đông trấn hết t.h.u.ố.c, ông còn bỏ tiền túi mua t.h.u.ố.c giúp người ta.

Ông chưa từng nhắc với ta những chuyện này.

“Phụ thân chưa bao giờ nói cho con biết.”

Bên kia, Lục Thượng Cẩm đã cuống đến mức vò đầu bứt tai.

“Hoàng huynh, đệ độc thân hai mươi lăm năm rồi, huynh thật sự không nhìn thấy sao?”

Hoàng thượng liếc hắn một cái.

“Trước đó chẳng phải trẫm từng nói muốn ban hôn cho đệ sao? Chính đệ nói không cần, còn bảo mình thân thể hư nhược.”

“Đệ không hư.”

Mặt hắn lập tức đỏ bừng.

“Đó chỉ là cái cớ, không tin thì gọi thái y tới bắt mạch xem đệ có hư hay không.”

Thái hậu bật cười thành tiếng.

Cười xong, bà quay đầu nhìn ta, ánh mắt ôn hòa như thể đang nghiêm túc hỏi chuyện.

“Hài t.ử, ai gia hỏi con, con có nguyện ý gả cho Thượng Cẩm không?”

Ta ngây người.

Đợi đã.

Chẳng phải Vương gia muốn tác hợp ta với Khánh Sơn sao?

Sau vòng tới vòng lui, cuối cùng lại vòng đến chính mình rồi.

Nhất thời, ta không biết nên nói gì.

Lục Thượng Cẩm ghé lại gần, ngượng ngùng liếc ta một cái.

“Dung Thanh, nàng có nguyện ý không?”

“Ta chưa từng nghĩ tới.”

Ta nói thật lòng.

“Vậy hay là nàng nghĩ thử ngay bây giờ đi.”

Ta đứng ngây người tại chỗ, đầu óc rối như tơ vò.

Chuyện này đến quá đột ngột, huống hồ từ đầu tới cuối ta vẫn luôn cho rằng người mình sẽ gả là Khánh Sơn.

Hoàng thượng nhìn bộ dáng ấy của Lục Thượng Cẩm, nhịn không được bật cười.

“Hóa ra là cạo đầu gánh nóng một bên thôi à?”

Mặt Lục Thượng Cẩm càng đỏ hơn.

“Dung Thanh, ta thề, ta không phải thấy sắc nổi lòng tham với nàng. Ta chỉ là khi ăn điểm tâm nàng làm, ta mới nếm được chút mùi vị.”

Ta sững người.

“Năm đó ta vô ý bị người bắt đi. Sau khi trốn thoát, ta lạc trong núi, suýt nữa c.h.ế.t đói.”

“Là Thẩm thái y cứu ta, nhưng lúc ấy ta đã mất vị giác, ăn gì cũng vô vị.”

“Là nàng. Khi đó nàng mới lớn bằng ấy, nho nhỏ một người, ngồi xổm trước mặt ta, miêu tả cho ta nghe hương vị của thức ăn.”

“Nghe nàng nói, trong miệng ta dường như thật sự có vị.”

“Sau này ở hầu phủ, khi ăn miếng bánh mai hoa nàng làm, ta ngẩn người rất lâu. Ta lại nếm được mùi vị rồi, rất nhạt thôi, nhưng thật sự có.”

“Ta không giống Tần Thiếu Du muốn báo ân. Ta là thật lòng thích nàng.”

Thái hậu bật cười.

“Được rồi, để Dung Thanh trở về suy nghĩ kỹ đã. ”

“Nếu nó không đồng ý, ai gia cũng sẽ không ban hôn.”

Trên đường trở về, Lục Thượng Cẩm ngồi trong xe ngựa, dáng vẻ muốn nói lại thôi.

Ta giả vờ không nhìn thấy, chỉ lặng lẽ ngắm phố phường ngoài rèm xe, trong lòng hết chua rồi lại ngọt, từng đợt từng đợt dâng lên.

Về tới phủ, Khánh Sơn đã vội vàng chạy tới, mắt sáng rực.

“Dung Thanh cô nương, Thái hậu ăn điểm tâm của cô rồi, thưởng cho cô thứ gì thế?”

Mặt ta lập tức đỏ bừng, lắp bắp đáp:

“Không, không có gì cả.”

Lục Thượng Cẩm vừa nhìn thấy Khánh Sơn, sắc mặt lập tức thay đổi.

Hắn nghiến răng nói:

“Dạo này ngươi lại béo lên rồi phải không? Cái cằm kia kìa, chắc giấu được cả rồi vào đó đấy.”

Khánh Sơn sờ sờ chiếc cằm góc cạnh của mình, đầy vẻ khó hiểu.

“Không phải vẫn nhọn lắm sao? Nhọn tới mức đ.â.m c.h.ế.t người luôn ấy chứ?”

Lục Thượng Cẩm hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.

Khánh Sơn đứng nguyên tại chỗ, sờ đầu rồi lại sờ cằm, lẩm bẩm:

“Hôm nay Vương gia bị làm sao thế? Như ăn phải t.h.u.ố.c s.ú.n.g vậy.”

Ta nghĩ suốt cả đêm, lăn qua lộn lại mãi không ngủ được.

Trong đầu toàn là những lời Lục Thượng Cẩm nói ban ngày.

Không biết từ lúc nào, Đào Đào đã tỉnh dậy, dụi mắt ngồi lên, mơ màng hỏi:

“Tỷ tỷ, sao tỷ còn chưa ngủ?”

Ta trầm mặc một lát, khẽ hỏi nó:

“Đào Đào, muội thấy Vương gia thế nào?”

Đào Đào nghiêng đầu nghĩ nghĩ.

“Vương gia rất tốt mà. Ngài mời đại phu chữa bệnh cho muội, mua kẹo cho muội ăn, còn sai người may y phục mới cho muội.”

“Khánh Sơn đại ca nói, Vương gia chưa từng đối xử tốt với ai như vậy.”

Nói rồi nó lại hỏi:

“Tỷ tỷ, có phải Vương gia thích tỷ không?”

Ta căng thẳng nuốt nước bọt.

“Sao muội biết?”

Đào Đào đáp:

“Bởi vì ánh mắt Vương gia nhìn tỷ tỷ giống hệt ch.ó con nhìn thấy xương thịt ấy.”

“Ngài ấy nhìn Khánh Sơn đại ca thì không như vậy.”

Mặt ta lập tức nóng bừng lên, vội đưa tay bịt miệng Đào Đào.

“Được rồi, được rồi, đừng nói nữa, mau ngủ đi.”

Đào Đào ú ớ mấy tiếng, giãy khỏi tay ta, cười hì hì xoay người chui vào chăn.

Tim ta đập nhanh đến mức hỗn loạn.

Lần này thì càng không ngủ nổi nữa.

Sáng sớm hôm sau, Lục Thượng Cẩm xuất hiện với hai mắt sưng húp, quầng mắt thâm đen, mí mắt sưng như quả đào, cả người ủ rũ không có tinh thần.

Hắn đứng trước mặt ta, giọng nói đầy mệt mỏi.

“Dung Thanh, nàng có nguyện ý không?”

“Vương gia không ngủ sao?”

“Không ngủ được.”

Hắn thành thật đáp, ánh mắt thẳng tắp nhìn ta.

“Nếu nàng không đồng ý, e rằng nửa đời sau ta cũng chẳng ngủ nổi nữa.”

Ta mím môi, nhưng khóe miệng thế nào cũng không ép xuống được.

“Vương gia, ta nguyện ý.”

Hắn nhất thời không phản ứng kịp.

Một lát sau, bỗng ôm bổng ta lên, xoay một vòng.

“Đêm qua chỉ cần nghĩ đến chuyện nàng không muốn gả cho ta, tim ta đau như có người phóng hỏa đốt nhà vậy.”

Không biết Đào Đào đã chạy ra từ lúc nào, ngẩng đầu nhìn đầy thích thú.

Lục Thượng Cẩm vừa quay đầu thấy nó, lập tức luống cuống đặt ta xuống, đưa tay che mắt Đào Đào.

“Trẻ con không được nhìn.”

Đào Đào ở trong lòng bàn tay hắn la oai oái:

“Tại sao không được nhìn? Muội nhìn xong hết rồi.”

Khánh Sơn cũng mang theo đôi mắt sưng húp, cảm khái nói:

“Hóa ra Vương gia thích Dung Thanh cô nương, ta còn tưởng mình làm sai chuyện gì chứ.”

“Đêm qua ngài cứ nhìn chằm chằm mặt ta, còn không cho ta ngủ.”

“Suýt nữa ta tưởng Vương gia ghen tỵ với dung mạo tuyệt thế của ta ấy chứ.”

Lục Thượng Cẩm liếc hắn một cái.

Thánh chỉ ban hôn từ trong cung ngày hôm ấy đã được đưa xuống.

Trên tấm lụa vàng chữ đen, tên ta hiện rõ rành rành.

Ta còn chưa kịp tiêu hóa chuyện này, đã nghe Khánh Sơn hớt hải chạy vào báo:

“Vương gia, không ổn rồi.”

“Thế t.ử Định Nam Hầu phủ tới, còn mang theo giải lụa trắng, nói muốn treo cổ trước cửa vương phủ.”

“Hắn còn nói muốn cáo ngự trạng, bảo ngài cưỡng đoạt thiếp thất của hắn.”

Ngoài cửa đã vây kín một vòng người xem náo nhiệt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8