Bảy Ngày Trước Khi Rời CungChương 2
Là Tiêu Dục quỳ xuống đất thề rằng, bất kể có thành công hay không, cả đời hắn chỉ cần một mình ta.
Bởi vì thuở thiếu niên hắn từng rèn luyện trong quân đội của phụ thân, ta và hắn cũng có thể xem là thanh mai trúc mã.
Khi ấy ta đỏ mặt cúi đầu, phụ thân lập tức hiểu tất cả, dốc toàn lực nâng đỡ hắn bước lên đế vị.
Đêm trước ngày đại hôn, phụ thân gọi ta đến thư phòng, ánh mắt tràn đầy yêu thương:
“A Chiêu, con còn trẻ, chưa hiểu lòng dạ đế vương rất dễ thay đổi. Nhưng lúc này con đã thật lòng yêu hắn, vi phụ có nói thêm cũng vô ích.”
“Nếu sau này con hối hận, hãy đi tìm Thái hậu. Cha đã già, không thể che chở cho con cả đời. Cha chỉ mong trước khi c.h.ế.t có thể để lại một đường lui cho viên minh châu trong lòng bàn tay của mình.”
Khi ấy ta ngây thơ cho rằng phụ thân đã lo xa.
Không ngờ lời ấy lại trở thành sự thật.
Tiêu Dục hoàn toàn không biết chuyện này.
May mà Thái hậu vẫn nhớ ân tình của phụ thân, đồng ý bảy ngày sau sẽ đưa ta rời cung.
Hôm ấy, Tiêu Dục sẽ tổ chức cung yến cho Mạnh Thanh Tuyết và con của bọn họ, ăn mừng hoàng vị đã có người kế tục.
Đến lúc ấy người đông mắt tạp, hành sự sẽ thuận tiện hơn.
Long t.ử c.h.ế.t từ trong bụng, theo lẽ thường chỉ cần tùy tiện đưa ra khỏi cung mai táng là xong.
Không biết có phải Thái hậu cảm thấy áy náy hay không, bà phá lệ cho phép con ta được quàn trong cung ba ngày, sau đó chôn tại hoàng lăng phía tây kinh thành.
Còn Tiêu Dục không hề đến thêm lần nào.
Hắn bận phong Mạnh Thanh Tuyết làm Quý phi, ban cho quyền cùng quản lý lục cung, địa vị ngang với phó hậu.
Hắn bận lập con trai của bọn họ làm Thái t.ử, đặt tên là “Hoa”, mang ý nghĩa là bảo vật trong lòng phụ mẫu.
Thế nhưng khi Nội vụ phủ hỏi trên bài vị của con ta nên khắc tên gì, hắn lại chán ghét nhíu mày:
“Vốn chỉ là một cục thịt dư thừa, đáng lẽ nên ném thẳng ra bãi tha ma. Vậy mà còn khiến trưởng bối phải nhọc lòng vì nó.”
“Cứ gọi là ‘Dư’ đi.”
Dư không phải lời chúc kiếp sau phúc lành dư dả.
Mà là sự ghét bỏ vì nó dư thừa.
Tin tức truyền đến tai Thái hậu, bà nhíu mày nói thật không ra thể thống gì, tự mình đổi tên đứa trẻ thành “Niệm”.
Xem như một chút bù đắp dành cho ta.
Nhưng người nên bù đắp cho ta không phải bà.
Tối hôm ấy, Mạnh Thanh Tuyết đến thỉnh an, trong mắt tràn đầy đắc ý.
“Tỷ tỷ vừa mất con, đau lòng khôn xiết, vốn dĩ thần thiếp không nên đến quấy rầy.”
“Nhưng chẳng bao lâu nữa, Hoàng thượng sẽ tổ chức cung yến cho thần thiếp và Hoa Nhi. Mũ phượng của thần thiếp vẫn còn thiếu vài viên hồng ngọc thượng hạng để trang trí.”
Ta ngước mắt nhìn nàng ta:
“Vậy Quý phi nên đến Nội vụ phủ mà lấy, tới chỗ bổn cung làm gì?”
Nụ cười của Mạnh Thanh Tuyết càng sâu hơn:
“Nội vụ phủ quả thật có, đáng tiếc màu sắc không được đẹp.”
“Là Hoàng thượng nói chỗ người có đồ dùng được ngay, đặc biệt sai thần thiếp đến lấy. Mong tỷ tỷ có thể nhường lại vật yêu thích.”
Ta hơi sững người, nhìn chiếc l.ồ.ng lưu ly trong suốt bên cửa sổ, bên trong dựng một cành mai.
Những đóa hồng mai trang trí trên cành đều do Tiêu Dục đích thân chạy khắp kinh thành tìm kiếm hồng ngọc thượng hạng, sau đó sai thợ giỏi điêu khắc rồi khảm lên.
Năm ấy, khi hắn đến cầu hôn ta, ta muốn thử lòng thành của hắn.
Ta cố ý nói khi còn nhỏ mình từng trồng một cây mai ở quê nhà, chỉ cần hắn có thể bẻ cho ta cành cao nhất, ta sẽ gả cho hắn.
Khi ấy Tiên đế đã ban hôn, cho dù hắn không đi, hôn sự cũng không thể thay đổi.
Nhưng hắn vẫn vượt ngàn dặm đến đó. Khi trở về, mu bàn tay hắn đầy những vết m.á.u do cành cây cứa rách, nụ cười có phần ngốc nghếch:
“A Chiêu, ta cưới nàng không chỉ vì vị trí kia, mà là thật lòng yêu nàng.”
“Bây giờ tuy không phải mùa hồng mai nở, nhưng tấm lòng ta dành cho A Chiêu cũng như những đóa hoa bằng đá quý này, năm này qua năm khác, vĩnh viễn không phai màu, không tàn lụi.”
Bây giờ, hắn muốn đem tấm lòng ấy tặng cho người khác.
Xuân Lai lộ vẻ bất bình, muốn nói gì đó nhưng bị ta ngăn lại.
“Đã là ý của Hoàng thượng, Quý phi cứ lấy đi.”
Cung nữ của Mạnh Thanh Tuyết nhấc l.ồ.ng lưu ly lên, thô bạo giật hết những viên hồng ngọc xuống.
Cành cây khô bị ném xuống đất như rác rưởi.
Ta vô thức cúi xuống nhặt, mu bàn tay lại đột nhiên đau nhói.
Mạnh Thanh Tuyết vội lùi lại hai bước, giả vờ áy náy che miệng:
“Ôi, tỷ tỷ, thần thiếp vốn muốn đến đỡ người, không cố ý giẫm lên tay người đâu. Người tuyệt đối đừng tức giận.”
Ta cúi mắt nhìn cành mai.
Nó đã bị nàng ta giẫm gãy.
Thấy vậy, Mạnh Thanh Tuyết cười đầy ẩn ý:
“Hôm qua thần thiếp hỏi Hoàng thượng thích hoa hải đường hay hoa mai hơn. Tỷ tỷ đoán xem người nói thế nào? Người nói những thứ không còn hợp thời, nhắc đến cũng chỉ khiến người ta mất hứng.”
“Cho nên tỷ tỷ, người cũng giống như cành cây khô này, đã sớm tàn rồi.”
Ngoài cửa sổ, từng cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hải đường nồng đượm.
Đó là loài hoa Mạnh Thanh Tuyết yêu thích.
Tiêu Dục liền sai người trồng đầy hoa hải đường khắp hoàng cung, chỉ để khi nàng ta đi dạo giải sầu, lúc nào cũng có thể vui vẻ.
Đúng vậy, đá quý dù đẹp đến đâu cũng không thể thay đổi sự thật.