Sau Ngày Bị Từ Hôn Ba Năm, Ta Vừa Xem Mắt Đã Bị Vị Hôn Phu Cũ Mất Trí Kéo Tay Giữ Lại
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-08-26 12:36:31 | Lượt xem: 1

Tạ Uyên dường như khô cổ khát nước, lúc mở miệng, giọng hơi nghẹn lại.

“Vâng, đa tạ An cô nương.”

Tâm phúc bên cạnh hắn bỗng nhếch miệng cười ngây ngô.

“Vậy thì quá tốt rồi.”

Chủ tớ này thật sự kỳ quái.

Ta đích thân đứng nhìn hạ nhân sắc t.h.u.ố.c, tránh xảy ra bất cứ sơ suất nào.

Đến lúc hoàng hôn, Tạ Uyên uống bát t.h.u.ố.c giải đầu tiên.

Ta cần liên tục quan sát thay đổi trên người hắn, nên liền ngồi xuống bên bàn đá trong viện.

Ta sai người mang bàn cờ tới, cùng hắn g.i.ế.c thời gian.

Thế nhưng sắc mặt đỏ bừng của hắn lại không hề giảm bớt, cho nên số lần ta bắt mạch cho hắn cũng càng lúc càng nhiều hơn.

Điều khiến ta ngạc nhiên là nhịp tim của hắn nhanh đến mức gần như muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Ta lo lắng hỏi:

“Tạ đại nhân, hiện giờ ngài có chỗ nào không thoải mái không?”

Thấy trán hắn lấm tấm mồ hôi, ta thuận tay lấy khăn tay ra lau cho hắn.

Tạ Uyên hé miệng.

“Ta không nghe rõ.”

“Tạ đại nhân vừa nói gì?”

Tạ Uyên nhìn thẳng vào mắt ta.

“An cô nương…”

Ta yên lặng chờ hắn nói tiếp, nhưng rất lâu sau, Tạ Uyên vẫn không thốt ra nổi một chữ.

Chẳng lẽ bị sốt đến hỏng đầu rồi?

Ta đang nghĩ xem có nên đổi phương pháp chữa trị cho Tạ Uyên hay không, thì trên tường viện đột nhiên truyền tới động tĩnh.

Ta theo tiếng nhìn sang, là hộ viện phát hiện Hoắc Trường Đông đang trèo tường.

Hoắc Trường Đông dường như đã uống rượu, giống hệt một con lừa bướng bỉnh đầy trẻ con.

“Hoắc thiếu tướng quân, nếu ngài còn dám xông vào phủ nữa, chúng ta sẽ không khách khí đâu.”

Hoắc Trường Đông nhìn về phía ta, mái tóc hắn hơi rối, giống hệt dáng vẻ năm xưa.

“Phù Giao, Phù Giao, xin nàng gặp ta một lần được không?”

“Chỗ này của ta khó chịu lắm, ta không thể tha thứ cho chính mình.”

“Ta sắp c.h.ế.t mất rồi.”

Hắn chỉ vào n.g.ự.c mình.

Hoắc Trường Đông vốn là người trọng tình trọng nghĩa.

Trước kia, chỉ vì một câu sỉ nhục ta của đám công t.ử ăn chơi, hắn đã đ.á.n.h người ta ngay giữa phố.

Hắn từng nói, cô nương của hắn, hắn liều mạng cũng sẽ bảo vệ.

Đừng nói chỉ có hộ viện ngăn cản, cho dù có phải chui lỗ ch.ó, hắn cũng sẽ bò vào.

Hoắc Trường Đông ngồi trên đầu tường, ánh chiều tà phía sau phủ lên gương mặt hắn nửa sáng nửa tối, đường nét sâu sắc anh tuấn.

Có một khoảnh khắc, ta dường như lại nhìn thấy thiếu niên năm nào.

Ta bật cười thành tiếng.

Tạ Uyên sửng sốt, bỗng nhiên nắm lấy tay ta.

“An cô nương cười gì vậy?”

Ta ngẩn người.

“Hả?”

Tạ Uyên buột miệng:

“Nàng vẫn còn thích Hoắc thiếu tướng quân sao?”

Hắn dường như đặc biệt để tâm chuyện của ta.

Ta lắc đầu, bật cười.

“Không phải, chỉ là bỗng cảm thấy những chuyện đã qua cũng chẳng có gì không tốt.”

“Mọi thứ đều rất ổn.”

“Có lẽ vì thật sự đã buông xuống, cho nên hiện giờ ta có thể thản nhiên đối diện với mọi cảm xúc của mình.”

“Ta vẫn nhớ Hoắc Trường Đông, nhưng không phải Hoắc Trường Đông của hiện tại, mà là quãng thời gian thiếu niên không hối tiếc ấy.”

Lúc này Tạ Uyên mới buông tay ta ra.

Ta luôn cảm thấy có chỗ nào đó là lạ.

Mà lúc này, Hoắc Trường Đông trên đầu tường đã đ.á.n.h nhau với hộ viện.

Tạ Uyên đột nhiên lên tiếng:

“An cô nương, ta không phải kẻ góa vợ, cũng chưa già nua suy tàn, không có bất kỳ sở thích xấu nào, càng tuyệt đối sẽ không thích một nữ đầu bếp.”

Ta nghe đến mơ hồ.

“Cái… cái gì?”

Đôi mắt Tạ Uyên sâu thẳm.

Bốn mắt nhìn nhau, dường như có thể kéo người khác chìm vào trong đó.

Rõ ràng hắn là người từng trải, tâm tư cũng thâm sâu khó dò, thế nhưng lúc này lại mang theo vài phần vụng về ngây ngô.

“Nghe nói An cô nương xem mắt nhiều lần đều thất bại, không bằng để ta giúp cô nương chặn Hoắc thiếu tướng quân lại trước.”

“Hắn cứ dây dưa thế này chỉ khiến cô nương phiền lòng mà thôi.”

Dứt lời, Tạ Uyên còn tổng kết một câu:

“An cô nương thấy ta thế nào?”

“Không bằng chúng ta thành thân đi.”

“Ta sẽ thay cô nương chắn hết mọi phiền nhiễu bên ngoài.”

“Cô nương chỉ cần yên tâm nghiên cứu y lý của mình là được.”

Ta thật sự bị lời hắn dọa cho sửng sốt.

Trước giờ ta còn tưởng hắn là thần tiên thoát khỏi hồng trần.

Nhưng sau cơn kinh ngạc, ta lại phát hiện hình như ta cũng không còn lựa chọn nào tốt hơn.

Ta đã rời nhà suốt ba năm, tự nhiên sẽ không vì tránh né Hoắc Trường Đông mà lại lần nữa rời đi.

Ta hiểu hắn.

Nếu hắn không khôi phục ký ức, chắc chắn sẽ tiếp tục làm loạn mãi.

Ta hỏi:

“Chuyện này có gây phiền phức cho Tạ đại nhân không?”

Tạ Uyên lập tức phủ nhận.

Hôm nay tốc độ nói chuyện của hắn lúc nhanh lúc chậm, lúc này lại chẳng còn vẻ do dự, trực tiếp bật thốt:

“Không đâu.”

“An cô nương không biết thôi, hiện giờ ta chưa thành thân, cũng đã dẫn tới không ít lời đồn đại.”

Ta thoáng ngẩn người.

Lúc này ta mới nhớ ra từng có người châm chọc Tạ Uyên không gần nữ sắc, nói không chừng hắn là đoạn tụ.

Vậy thì hợp lý rồi.

Hắn chắc chắn cũng muốn tìm một mối hôn sự để chặn miệng người đời.

Nghĩ như vậy, ta và hắn quả thật rất thích hợp.

Thấy ta còn chần trừ, Tạ Uyên lại nói:

“Trước kia cô nương từng nói mình vô tâm với chuyện cưới gả, chỉ muốn hành y cứu người.”

“Ta có thể phối hợp với cô nương giả thành thân.”

“Cô nương không cần giống những phụ nhân bình thường, quanh quẩn nơi hậu trạch, chỉ cần xem ta như tấm bình phong là được.”

“Đại hôn rồi, cô nương vẫn là chính mình.”

“Còn nữa, người duy nhất thật sự là thê t.ử của ta cũng chỉ có cô nương.”

Không thể không nói, ta đã động lòng.

Tạ Uyên thúc giục:

“An cô nương còn do dự gì nữa, không bằng cứ quyết định như vậy đi.”

Ta còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, Hoắc Trường Đông đã từ trên tường nhảy xuống.

Hắn lao thẳng về phía ta.

Tạ Uyên lập tức đứng dậy chắn trước mặt ta, trực tiếp nói:

“Ta và An cô nương đã quyết định kết mối lương duyên.”

“Xin Hoắc thiếu tướng quân dừng bước, đừng quấy rầy vị hôn thê của ta.”

Ta lại lần nữa chấn động.

“Vị… vị hôn thê? Nhanh vậy sao?”

Lúc này trong đầu Tạ Uyên đã xoay chuyển tới tám cái tâm nhãn.

Cuối cùng hắn cũng đã thổ lộ tâm ý với An Phù Giao.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8