Sau Ngày Bị Từ Hôn Ba Năm, Ta Vừa Xem Mắt Đã Bị Vị Hôn Phu Cũ Mất Trí Kéo Tay Giữ LạiChương 4
Ta kịp thời giữ tay nàng lại.
Tính tình con người vốn sẽ thay đổi.
Từ ba năm trước, ta đã lặng lẽ thay đổi rồi.
Những lời đồn bên ngoài hiện giờ, ta thật sự không còn quá để tâm nữa.
Đúng lúc ấy, giữa đám đông bỗng có người chen vào:
“Các ngươi còn chưa biết sao?”
“Ba năm trước, An cô nương đau lòng quá độ nên ra ngoài du ngoạn.”
“Nghe nói từng gặp phải lưu khấu, dù sau đó được quan binh cứu, chỉ sợ cũng đã mất trong sạch từ lâu.”
“Nếu không, tại sao ba năm rồi nàng mới chịu hồi kinh?”
Mọi người lập tức xì xào bàn tán, dễ dàng định tội cho ta.
Danh tiết của nữ t.ử vốn là thứ càng giải thích càng thêm đen tối.
Tẩu tẩu chỉ có thể trợn mắt tức giận mà không biết phải làm sao.
Ta vốn định mặc kệ những lời ấy.
Đúng lúc này, trà lâu lại nghênh đón một vị khách quý.
Người đó mặc huyền y, gương mặt thanh lãnh tuấn tú, mang theo khí lạnh bức người.
Không phải ai khác, chính là Chỉ huy sứ Binh Mã Ti, tâm phúc trước mặt đương kim Thánh thượng, Tạ Uyên.
Hắn vừa xuất hiện, mọi người lập tức im bặt, không ai dám nói thêm một lời.
Tạ Uyên chỉ đứng đó thôi đã mang theo khí thế quyền thần.
Hắn nhàn nhạt mở miệng, không giận mà uy:
“Ba năm trước, chính bản quan đích thân dẫn binh tiễu phỉ.”
“An cô nương quả thực có mặt tại đó, hơn nữa còn giúp bản quan cứu chữa thương binh.”
“Chuyện này bản quan đã sớm bẩm báo triều đình, Thánh thượng cũng từng ban thưởng cho An cô nương.”
“Các ngươi lấy đâu ra lá gan, dám tùy tiện bôi nhọ thanh danh của nàng?”
“Có bản quan làm chứng, An cô nương trong sạch thanh bạch, chưa từng bị lưu phỉ động tới.”
“Các ngươi còn có dị nghị gì nữa không?”
Có Tạ Uyên đứng ra làm chứng, đương nhiên không ai dám tiếp tục bịa đặt nữa.
Tẩu tẩu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, hạ giọng nói:
“Tiểu muội, muội lại quen biết với tên ma đầu này sao?”
“Không ngờ hắn còn chịu đứng ra giúp muội thanh minh.”
Giọng tẩu tẩu không lớn, nhưng vừa khéo đủ để Tạ Uyên nghe thấy.
Tạ Uyên nhìn sang bên này.
Ánh mắt ta vừa lúc chạm phải ánh mắt hắn.
Đến lúc này, ta cũng không thể tiếp tục giả vờ như chim cút nữa, chỉ đành đứng dậy hành lễ.
Tạ Uyên ôm quyền đáp lễ, nhưng hắn cũng không trực tiếp bước tới bắt chuyện.
Không bao lâu sau, tẩu tẩu kéo ta rời đi.
“Tiểu muội, tránh xa tên ma đầu ấy ra một chút.”
Ta cười gượng.
Danh tiếng của Tạ Uyên quả thật không dễ nghe gì.
Hắn là thứ t.ử của phủ Định Viễn Hầu, mẫu thân hắn là nữ t.ử Phong Nguyệt.
Sau khi sinh ra hắn, bà đã bị chủ mẫu ban cho một chén rượu độc.
Tuổi thơ của Tạ Uyên có thể nói là mở màn của địa ngục, thế nhưng tư chất hắn cực kỳ xuất chúng.
Năm mười ba tuổi, không biết bằng cách nào hắn lẻn được vào bãi săn rồi cứu đương kim Thánh thượng khỏi móng vuốt gấu đen.
Nghe nói ngày hôm đó tuy cứu được người, nhưng nửa thân mình hắn suýt nữa bị gấu đen xé nát, toàn thân đầy m.á.u, hôn mê suốt một tháng mới tỉnh lại.
Tạ Uyên dùng chính mạng sống của mình đổi lấy cơ hội được đọc sách luyện võ.
Sau đó hắn từng bước trở thành tâm phúc của hoàng đế, thủ đoạn tàn nhẫn quyết đoán.
Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, phủ Định Viễn Hầu đã rơi vào tay hắn.
Những kẻ từng giẫm hắn xuống bùn đất, phụ thân, huynh trưởng, chủ mẫu, tất cả đều bị hắn trả thù sạch sẽ.
Cũng khó trách tẩu tẩu lại sợ hắn đến vậy.
Không bao lâu sau, hướng gió bên ngoài lại thay đổi.
Trước đây có vô số người cười nhạo, nhưng hiện giờ lời đồn lại đổi sang một kiểu khác.
“Tiểu muội, bên ngoài đều đang lan truyền rằng ba năm trước muội đau lòng quá độ, nhịn đau buông tay.”
“Lúc ra ngoài du ngoạn còn suýt gặp nạn, trong khi đó Hoắc Trường Đông lại vì người mới mà lao ra chiến trường.”
“Hiện giờ ai cũng nói là Hoắc Trường Đông không xứng với muội, thật tốt quá.”
“Danh tiếng của tiểu muội càng lúc càng tốt, chắc chắn sẽ có công t.ử thế gia thích hợp đến cửa cầu thân.”
“Tiểu muội tuy đã hai mươi nhưng nhìn vẫn chỉ như mười sáu, mười bảy tuổi, xứng đôi với các công t.ử mười bảy, mười tám là vừa đẹp.”
Mẫu thân và tẩu tẩu lại bắt đầu lo liệu chuyện xem mắt cho ta.
Triều đại này cực ít nữ t.ử không thành thân, đặc biệt là quý nữ thế gia.
Ta rất khó thay đổi quan niệm đã tích lũy suốt ngàn năm của thế nhân.
Người nhà cho phép ta học y thuật, lại còn đồng ý để ta ra ngoài du ngoạn suốt ba năm đã là dung túng và bao dung ta vô cùng rồi.
Ta vốn định qua loa cho xong chuyện.
Ai ngờ những công t.ử chuẩn bị đến xem mắt ta lại liên tiếp gặp chuyện.
Không bị lộ ra những việc xấu xa trong quá khứ thì cũng bất ngờ gặp t.a.i n.ạ.n bị thương.
Ta khó tránh khỏi nghi ngờ có người đứng sau dở trò.
Nhưng như vậy lại vừa đúng ý ta.
Lần này, lão thái quân phủ tướng quân cùng Hoắc Trường Đông tự mình tới cửa.
Sắc mặt lão thái quân đầy khó xử.
Vì An phủ không muốn gặp Hoắc Trường Đông, hắn chỉ đành kéo lão nhân gia đứng ra thay mình.
Nhưng lão thái quân là người trọng thể diện, ba năm trước lại là Hoắc gia có lỗi trước, bà tự nhiên không tiện mở miệng nhắc lại chuyện cầu thân.
Nhưng hôm nay bà vẫn thuận theo ý tôn t.ử, lần nữa đến An phủ cầu hôn.
Chuyện này vốn nằm trong dự liệu của ta, cũng hoàn toàn phù hợp với tính cách Hoắc Trường Đông.
Hiện giờ hắn đang ở thời điểm yêu ta sâu đậm nhất.
Với tính tình của hắn, tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tay.
Cũng giống như ba năm trước, hắn có thể vì Vân Nương mà bất chấp tất cả.
Lão thái quân đầy vẻ khó xử, áy náy nhìn ta.
“Nha đầu à, lão thân là người nhìn con lớn lên, sớm đã xem con như cháu dâu.”
“Chuyện ba năm trước, hành vi của tên tiểu t.ử thối kia quả thật đã làm con tổn thương.”
“Lão thân cũng từng dùng gia pháp xử phạt nó, con cũng hiểu tính nó mà.”
“Hiện giờ nó hận bản thân đến nỗi ngày nào cũng tự trách mình.”
“Lão thân thật sự hết cách rồi.”
Nghe nói Hoắc Trường Đông lại quỳ dài trong từ đường, thậm chí còn muốn tự vẫn.
Lúc này hắn chăm chăm nhìn ta, giống như một con ch.ó nhỏ bị chủ nhân bỏ rơi.
Hắn mong mỏi chờ đợi câu trả lời của ta.
Ta sai người khiêng tới năm chiếc rương lớn.
Nắp rương được mở ra, bên trong đều là những món đồ trước kia Hoắc Trường Đông tặng cho ta.
Ta thành thật nói với hắn:
“Ba năm trước rời đi quá vội vàng, ta quên trả lại.”
“Hôm nay ngươi đã tới cửa, vậy ta cũng tiện thể trả lại toàn bộ cho ngươi.”
Cả năm chiếc rương lớn, bên trong đều là quà Hoắc Trường Đông tỉ mỉ chọn cho ta từ nhỏ đến lớn.
Lão thái quân nặng nề thở dài.
Hoắc Trường Đông lập tức cuống lên, giọng nói run nhẹ:
“Phù Giao, đừng như vậy.”
“Nàng đừng như vậy, được không?”
“Chúng ta quên hết những chuyện không vui trước kia, bắt đầu lại từ đầu, được không?”
Hoắc Trường Đông ngay tại chỗ tự trách mình.
“Phù Giao, ta thật sự không dám tin ta lại vì một nữ nhân khác mà tổn thương nàng đến như vậy.”
“Ngay cả bản thân ta cũng không thể tha thứ cho chính mình.”
Hắn gầy đi rất nhiều, có lẽ còn cố ý cạo sạch râu, đến mức cằm bị lưỡi d.a.o cứa ra một vệt m.á.u nhàn nhạt.
Ta nhìn gương mặt quen thuộc trước mắt, khẽ nói:
“Hoắc Trường Đông, chúng ta không quay về như trước được nữa.”
“Cây khô không thể nở hoa lần nữa, gương vỡ cũng chẳng thể lành lại như ban đầu.”
“Huống hồ ngươi thật sự đã lựa chọn Vân Nương của mình.”
“Hiện giờ ngươi mất trí nhớ nên mới như vậy.”
“Nhưng nếu một ngày nào đó ngươi khôi phục ký ức thì sao?”
“Ngươi không hề bị ai ép buộc, cũng chẳng có nỗi khổ tâm nào.”
“Ngươi chỉ đơn giản là phụ lòng bội ước, cũng muốn từ hôn để cưới người khác.”